A- A A+ | Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+

Thơ về ngày Nhà giáo Việt Nam

         Phấn trắng Nắng nhạt dần trời kéo bóng hoàng hôn Đêm buông xuống cho ánh đèn rực rỡ Ai đi qua biết còn quên hay nhớ? Bến sông chiều còn lại chiếc đò đưa   Năm tháng dài mái tóc cũng…

         Phấn trắng

Nắng nhạt dần trời kéo bóng hoàng hôn

Đêm buông xuống cho ánh đèn rực rỡ

Ai đi qua biết còn quên hay nhớ?

Bến sông chiều còn lại chiếc đò đưa

 

Năm tháng dài mái tóc cũng dần thưa

Bạc thời gian?

Hay bạc màu bụi phấn?

Chỉ giản đơn một tình yêu thầm lặng

Làm cầu Kiều nối tiếp những ước mơ

 

Rồi từng đêm dưới ánh đèn khuya

Trải tình thương trên từng trang giáo án

Cánh chim non nay có bầu có bạn

Đã trưởng thành bay khắp mọi miền quê …

 

Lòng bâng khuâng khi ve hát gọi hè

Mùa phượng đỏ thầy giã từ phấn trắng

Thoáng ưu tư nghe có gì trĩu nặng

Mai xa rồi…

Viên phấn…

Cuộc đời trôi…

 

Ngày trở về lòng trăn trở không thôi

Đêm khuya vắng thầy mãi còn thao thức

Rất đơn sơ một tấm lòng chân thực

Cuộc đời thầy –

viên phấn trắng

tinh khôi.

 

                                  Bùi Thị Hương( Sưu tầm)


Nguồn: thcamquang.camxuyen.edu.vn
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài viết liên quan